Hư vô 1
. Hôm đó, là một ngày u ám tại thành phố cảng Lirax. Có vẻ trời sắp mưa, mây giông kéo đến từng đợt , người đi đường vội vã trở về mái nhà ấm êm với gia đình của mình. Dòng người vội vàng rời đi, để lại phố Thiên Cốc một vẻ hoang sơ đến lạ kì . Tuy nhiên vẫn còn những con người thống khổ không có nơi nương tựa , khuôn mặt họ toát lên một sự buồn phiền khó tả. Để bớt đi cơn sầu não vì những món hàng rong bị tồn chứa lâu ngày và số tiền bạc lẻ kiếm được hôm nay, họ liền quay qua trò chuyện tâm sự để giải tỏa nỗi buồn trong lòng … Chuyện của họ nhiều lắm ! Chủ yếu là về gia đình và cuộc sống trước đây. Mải buôn chuyện nên chắc họ không để ý người đàn ông mặc áo măng tô* đang nép mình tại một con hẻm nhỏ ở góc phố : - Tch ! Toàn mấy bọn phiền phức …. Gã đàn ông định rời đi ngay sau câu nói nhưng trực giác mách bảo ông nên ở lại. Sau một hồi lưỡng lự thì hắn quyết định nghe tiếp , dù sao cũng là nhiệm vụ lâu dài, bỏ chút thời gian cũng không sao. ...