Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn cửa hàng hoa

Cửa hàng Hoa chương 1

Hình ảnh
  chap sau  CỬA HÀNG HOA(1) CỬA HÀNG HOA(1) Hhaann ___ Tại một thành phố X, trên con đường L là một cửa hàng bán hoa nho nhỏ. Cửa hàng hoa đó là do một cậu trai mở ra, cậu bán rất nhiều loại hoa, và mỗi loại hoa đều mang một ý nghĩa riêng về cả tình yêu và cuộc sống.                                     Nhưng điều đặc biệt là có một giỏ để toàn là “hoa anh thảo muộn ”, nếu có ai mua hoa gì cậu đều bán. Chỉ duy là không bán hoa anh thảo muộn, dù khách có dọa bỏ đi thì cậu cũng không bán. Dường như những nhành hoa anh thảo muộn đó cậu chỉ để trưng hay là đang chờ để tặng ai đó…   Có vài người khách nói rằng:”Tôi nghe bảo khi còn học cấp 3 cậu đã đơn phương một người nhưng không được đáp lại. Cho đến giờ vẫn yêu người ta nên mới đặt hoa anh thảo muộn ở đó mà không bán.”   Suy cho cùng thì đó...

CỬA HÀNG HOA(5)i

Hình ảnh
  CỬA HÀNG HOA(5) Hhaann ___ “Nhuận Thiên… Nhuận Thiên…”  “Nhuận Thiên… Nhuận Thiên…” “Nhuận Thiên…” Âm thanh như hư không vang lên, âm thanh đó  như thôi miên cậu, đôi chân vô thức mà tiến về phía trước.  “Ai vậy?” cậu ngó nghiêng xung quanh mà hỏi. Khung cảnh liền chuyển động rồi dần biến thành những tấm kính trong suốt bao quanh cậu. Cậu nhìn vội qua một tấm kính, là hình ảnh của một chàng trai trên tay cầm một bó hoa Anh Thảo Muộn. Người đó bận người bộ đồng phục của học sinh cấp 3, khuôn mặt đúng chuẩn của một thiếu niên mới lớn. Trên trán còn có một miếng băng cá nhân dán chéo, mép miệng có hơi rỉ máu như mới đánh nhau xong... Là hắn, người đó chính là hắn. Sao hắn lại ở đây? Sau đó, cậu lại nhìn sang một tấm kính khác. Lần này lại vẫn là hắn đó nhưng lại mặc chiếc áo sơ mi và quần tây, tóc chẻ 3/7 nhìn bảnh bao đến lạ. Đột nhiên tấm gương đó liền nức ra rồi rơi vỡ tan tành cả ra nền.  Cậu hoảng loạn lùi về phía sau, mắt đảo khắp những tấm gương đang bao q...

cửa hàng hoa chương 4

Hình ảnh
  chap trước CỬA HÀNG HOA(4) CỬA HÀNG HOA(4) Hhaann ___ Sau khi đóng cửa tiệm, cậu thẫn thờ đi về nhà mình. Đi một đoạn thì cậu dừng lại ở trước một căn nhà 1 tầng nhỏ, tông màu chủ đạo là màu vàng cam nhạt như ánh nắng. Đây là căn nhà mà cậu đã mua khi tốt nghiệp đại học, tuy nhà nhỏ nhưng một mình cậu ở lại khá ấm áp.   “Về rồi à cháu, hôm nay sớm hơn mọi hôm nhỉ?” một giọng nói của một người cao tuổi vang lên. Đó là bà cụ bán tạp hoá cạnh nhà cậu, từ trước khi cậu dọn đến đây thì bà ấy đã bán tạp hoá rồi.   “Vâng hôm nay ít khách nên cháu tranh thủ về sớm ạ!” cậu lễ phép nói với bà, sau đó hơi cúi người chào bà rồi đi đén trước cửa nhà mở khoá.   Lấy chùm chìa khoá nhỏ trong túi áo ra, tra một chiếc vào ổ một lúc liền mở được ra. Cậu kéo cửa đi vào nhà còn không quên cúi chào bà cụ ở ngoài một cái nữa.   “Thật là, không biết nên làm sao nữa đây?” lôi trong túi ra mẩu giấy ban nãy hắn đưa ra đọc một lần nữa, từng dòng chữ nắn nót của hắn khiến cậu ...