Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn kính vạn hoa

Kính vạn hoa chương 9 end

Hình ảnh
 Kính vạn hoa chương 9 end Chị Ngần tới vào khoảng chín giờ. Hôm qua Quý ròm hẹn với chị là sáng nay nó sẽ biểu diễn cho chị xem một vài trò lạ mắt. Chị Ngần thích lắm. Chị bảo tuần tới chị đi píc-níc với một đám bạn, vì vậy chị muốn có một trò hay hay nào đó để góp vui với bạn bè. Nghe chị nói vậy, Quý ròm cười cười: - Cái đó thì chị khỏi lo! Rồi chị sẽ có khối trò! Tới nơi, chào bà xong, chị Ngần rảo ngay lại phòng Quý ròm. - Em chuẩn bị xong chưa? - Vừa bước vào, chị Ngần đã lật đật hỏi. - Xong rồi! - Quý ròm tươi tỉnh chỉ tay vào chiếc thẩu thủy tinh đặt trên bàn - Chị thấy cái gì đây không? Chị Ngần ngồi xuống ghế, tò mò nhìn chiếc thẩu: - Chiếc thẩu chứ cái gì? Nước gì trong veo trong đó vậy? Quý ròm mỉm cười: - Nước lạnh! Rồi nó cầm hai mảnh thủy tinh vỡ đặt sẵn trên bàn giơ lên, mặt nghiêm lại: - Quý bà xem đây! Ðây là một chiếc ly đã vỡ làm hai mảnh! Quý ông... Ðang nói, Quý ròm bỗng khựng lại. Nó sực nhớ trong phòng lúc này chỉ có chị Ngần và nó, liền đỏ mặt chữa thẹn: - ...

Kính vạn hoa chương 8

Hình ảnh
chương trước     chương sau Kính vạn hoa chương 8 Vẻ lo lắng bồn chồn của Quý ròm không qua được mắt bà. Ngày hôm sau, nhân lúc chỉ có hai bà cháu ở nhà, bà lại gần Quý ròm, nhỏ nhẹ hỏi: - Làm gì mà buồn buồn thế cháu? - Dạ có gì đâu ạ! - Quý ròm chối. Bà chép miệng: - Bà thấy cháu lo lo là! - Không phải đâu bà ơi! Quý ròm kêu lên. Nhưng bà không tin. Bà vẫn lặng lẽ quan sát nó, rồi lại hỏi: - Anh Vũ đã làm gì cháu phải không? Quý ròm lắc đầu: - Anh Vũ có làm gì đâu! - Bà nghĩ là có! - Giọng bà nghi ngại - Thằng Vũ là chúa cộc, lẽ nào nó lại bỏ qua cho cháu vụ tấm drap? Biết không thể nào giấu bà, Quý ròm đưa tay gãi cổ: - Anh Vũ chỉ bắt cháu chép phạt thôi! Bà tỏ vẻ ngạc nhiên: - Chỉ chép phạt thôi ư? - Dạ, - Quý ròm nhún vai - Chỉ khi nào cháu không chịu chép, lúc đó anh Vũ mới phá hỏng đồ đạc của cháu! - Ồ, thế thì cháu chép đi! - Bà nói, giọng đã có phần nhẹ nhõm - Thế mà bà cứ lo đã xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm! - Nhưng cháu không thể chép bà ạ! Giọng điệu rầu rĩ của Quý ...

Kính vạn hoa chương 7

Hình ảnh
 Kính vạn hoa chương 7 Anh Vũ chưa ra tới cửa phòng thì ba bất ngờ bước vào. Khi nãy, mải lo đối phó với đòn trừng phạt của anh Vũ, Quý ròm không nghe tiếng xe của ba, nên khi ba thình lình xuất hiện, nó hơi hốt, nhất là nó nhìn thấy ba đang cầm tờ áp-phích quảng cáo của nó trên tay. Quý ròm phải ngồi thẳng người lên và mím môi hít một hơi rõ dài để trấn tĩnh. Ba ve vẩy tờ quảng cáo trước mặt, cười cười: - Tuyệt lắm! Biến nước thành lửa, lấy máu vẽ tranh, thật không thể nào tin được! Lại bán với giá bình dân nữa đấy! Quý ròm nhìn lom lom tờ quảng cáo trên tay ba, vẻ cảnh giác. Nó chưa rõ thái độ của ba nên vẫn ngồi im, án binh bất động. Tuy nhiên so với anh Vũ, ba dễ chịu hơn nhiều. Xưa nay, ba chưa bao giờ lên tiếng phê phán nó. Có vẻ như ba sẵn sàng tin những "hoạt động khoa học" của nó là những việc làm bổ ích. Ba vẫn vui vẻ: - Làm gì mà ngồi trơ như phỗng thế kia! Thế nào, buổi biểu diễn có thành công không? Quý ròm liếc mắt về phía anh Vũ, khẽ hắng giọng: - Dạ, thành côn...

Kính vạn hoa chương 6

Hình ảnh
  chương trước      chương sau Kính vạn hoa chương 6 Anh Vũ về. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nghe tiếng xe anh dừng trước cửa, Quý ròm vẫn thấy trong bụng mình giật thon thót. Nó ngồi im trong phòng, vờ đọc sách. Quý ròm nghe tiếng chân anh bước ngang qua cửa phòng mình. Rồi tiếng động lịch kịch ở phòng bên cạnh. Một lát, tiếng chân anh Vũ bước ra nhà sau. Quý ròm mỉm cười: Chắc là anh đang đói bụng! Nhưng nụ cười vừa vẽ ra trên môi Quý ròm chợt tắt ngấm. Nó sực nhớ giờ này bà đang giặt tấm drap liền than thầm một tiếng và co giò chạy xuống bếp. Quả nhiên, vừa bước tới ngách cửa, Quý ròm đã nghe tiếng anh Vũ thắc mắc: - Bà ơi, tấm drap của cháu mới vừa giặt hôm qua đây mà! Quý ròm nhìn qua khe cửa, thấy bà thủng thỉnh ngước lên, tay vẫn cầm bàn chải: - Ừ, nhưng hôm nay nó đã khác rồi cháu ạ! Ðang lo lắng, Quý ròm cũng phải cố nén để khỏi phì cười khi thấy bà bắt chước thứ "ngôn ngữ bí hiểm" của nó. - Khác là sao hở bà? - Anh Vũ ngơ ngác. - Khác nghĩ là nó đ...

kính vạn hoa chương 5

Hình ảnh
chương trước    chương sau Màn biểu diễn thứ hai của Quý ròm còn rùng rợn ly kỳ hơn nữa. - Quý ông quý bà hãy nhìn kỹ đây! Vừa nói Quý ròm vừa chìa ngón trỏ tay phải ra phía trước. - Có thấy gì không? - Nó hỏi. Bọn nhóc nhìn sững vào ngón tay của nhà ảo thuật: - Thấy. - Thấy gì? - Thấy... ngón tay. Quý ròm hừ giọng: - Thấy ngón tay thì nói làm gì! Chứ chả lẽ đó là... ngón chân? Vẻ phật ý của Quý ròm khiến bọn nhóc ngơ ngác. Chúng chả hiểu nhà ảo thuật muốn gì. Quý ròm lại đằng hắng: - Quý ông quý bà cố nhìn kỹ đi! Trên ngón tay có gì không? - Có gì là có gì? - Nhiều cái miệng nhao nhao. Quý ròm lạnh lùng: - Có thấy máu không? Nghe đến máu, bọn nhóc bỗng dưng rụt cổ lại: - Máu ư? Không, không thấy! Quý ròm nhếc mép: - Nhưng bây giờ thì quý ông quý bà sẽ thấy! Nói xong, Quý ròm thò tay vào ngăn bàn lấy ra một con dao găm. Nó huơ huơ con dao trong không khí: - Tôi sẽ dùng con dao này cắt ngón tay mình chơi! Bọn nhóc trố mắt nhìn con dao, đứa nào đứa nấy trống ngực đập thình thịch...

Kính vạn hoa chương 4

Hình ảnh
Kính vạn hoa chương 4  Tất nhiên lần này Quý ròm chả dại gì gây ra tiếng nổ. Nó chỉ làm trò lửa cháy thôi. Nhưng lửa cháy trong phòng, lại bùng lên rồi tắt ngay, hẳn là bà không thấy. Bây giờ chỉ còn mỗi chuyện trang phục. Quý ròm vừa căng tấm drap lên tường vừa cố nhớ xem trong tủ có bộ quần áo nào giông giống với bộ cánh mà các nhà ảo thuật thường mặc hay không, nhưng nó chẳng nhớ ra một bộ nào như vậy cả. Rốt cuộc, sau một hồi lục lục lọi lọi, Quý ròm đành tạm bằng lòng với chiếc áo ghi-lê màu tím thẫm, loại áo khoác bên ngoài sơ-mi mà lâu nay nó rất ít đụng tới. Ðang đứng săm soi ngắm nghía trước gương, Quý ròm chợt thấy Tiểu Long thò đầu vào. - Sao, mày đã dán tờ quảng cáo lên cổng chưa? - Quý ròm quay lại hỏi. - Rồi! Tụi nhóc bu đông như kiến! Quý ròm sung sướng: - Tụi nó có nói gì không? - Có. - Tụi nó nói sao? Quý ròm hỏi dồn khiến Tiểu Long đâm rụt rè. Nó ngắc ngứ một hồi rồi mới đáp: - Tụi nó bảo mày xạo! Quý ròm sầm mặt: - Ðứa nào nói vậy, mày cứ gõ bẹp đầu! Bảo tụi nó, ...

Kính vạn hoa chương 3

Hình ảnh
chương trước    chương sau  Kính vạn hoa chương 3 Thấy Quý ròm xồng xộc bước vào, bà kêu: - Sao về sớm thế cháu? Rồi nhác thấy Tiểu Long lẽo đẽo đi sau, bà mỉm cười vui vẻ: - Ồ, Tiểu Long đấy hả? Cháu vào nhà chơi đi! Tiểu Long dạ lí nhí trong miệng rồi lật đật theo Quý ròm vào phòng học. Vừa ngồi xuống ghế, Tiểu Long đã nôn nóng hỏi ngay: - Sao? Cách gì, bây giờ mày nói tao nghe đi! Quý ròm lấy vẻ trịnh trọng: - Tao sẽ làm trò ảo thuật! -Tưởng gì! Mày lúc nào mà chả thích làm trò ảo thuật! - Giọng Tiểu Long đượm thất vọng. Quý ròm đập đập hai tay vào nhau: - Nhưng lần này khác! Lần này tao sẽ bán vé! - Bán vé? - Tiểu Long thô lố mắt - Bán cho ai? - Bán cho bọn trẻ trong xóm. Và mình sẽ có khối tiền! - Quý ròm nói với vẻ tự tin. Nhưng Tiểu Long nhún vai tỏ ý nghi ngờ: - Chắc gì tụi nó chịu mua vé! - Mày đừng lo! - Quý ròm trấn an bạn - Vấn đề là mình phải biết quảng cáo cho rôm rả! Lát nữa trong khi ta chuẩn bị sân khấu thì mày viết một tấm áp-phích dán ngay trước cổng. N...

Kính vạn hoa chương 2

Hình ảnh
chương trước    chương sau Kính vạn hoa chương 2 Nhà Tiểu Long rất nghèo. Ba nó là thợ hồ. Mẹ nó bán những thứ linh tinh như thuốc lá, nước ngọt, mì gói và những mặt hàng lặt vặt khác, toàn bộ "gia tài" chất trên một chiếc xe đẩy nhỏ. Tiểu Long có hai ông anh sinh đôi là anh Tuấn với anh Tú. Cả hai đều đã nghỉ học từ cuối năm lớp chín để đi làm phụ giúp gia đình. Anh Tuấn làm bảo vệ ở một xí nghiệp may. Còn anh Tú là công nhân trong một nhà máy sản xuất giày dép. Tiểu Long còn một đứa em gái là nhỏ Oanh. Nhỏ Oanh cùng tuổi và học cùng lớp cùng trường với nhỏ Diệp, em Quý ròm. Con bé tuy nhỏ tuổi nhưng nom chững chạc ra phết, chả bù với tính nhõng nhẽo của nhỏ Diệp. Nhà Tiểu Long nằm cuối một con hẻm cụt. Mẹ nó ngồi bán ở ngay đầu hẻm, sáng đẩy xe ra tối đẩy xe vào. Lúc Quý ròm tới, mẹ Tiểu Long đang bán mấy bịch kẹo xanh xanh đỏ đỏ cho một thằng nhóc trong hẻm. Vừa nhác thấy Quý ròm, không đợi nó kịp hỏi, bà đã niềm nở: - Cháu vào chơi đi! Tiểu Long có ở nhà đấy! Cũng như nhà...