tôi không thích chúng ta mãi mãi là bạn chương 5

 


Chương5:
Sáng đã đến cả hai gác tạm lo âu qua vội vả giậy cùng nhau đi học như bình thường nhưng khác với mọi hôm cả 2 ko hiểu sao có cmả giác đói phương đang sắp tách xa mình,cảm thấy cả 2 như đang có một sơi giây vô hình nào đó vậy.
Bỗng Minh đã cất lên tiếng nói để hòa giải đi sự tĩnh lắng này:
-H..hoàng mày sao thế có bình thường ko, mọi hôm thường nói lắm mà sao h im ru thế? Ma nhập à.
Nghe xong bầu ko khí như dc hóa giải Hoàng cũng nói:
-Có mà mày bị ma nhập ế đi nhanh lên cần tao bế mới đi hay gì?
Nghe xong minh thản nhiên đáp:
-Đúng rồi! Có giỏi mày bế tao đi….
Hoàng đờ lúc bèn tiến đến nhấc bổng cậu lên rồi nói:
-Đấy là mày nói nhá!!!
Hoàng cười một cách tinh ranh đầy ma mị có vẻ trong lòng cậu đã có gì đó.Còn Minh sau khi thấy Hoàng nhấc bổng mình xong ko hiểu sao mặ cậu đỏ ửng lên, tim cũng lỡ mất một nhịp cảm giác này thật kì quái.Nhưng Hoàng cũng đã bế cậu lên xe xong.
Nhưng điều khiến cậu ngác nhiên là đây là xe của Hoàng ko phải xe đạp của cậu nghĩ có nhầm lẫn cạu bèn hỏi:
-Ấy…Hoàng lộn xe rồi xe tao bên kia mà!
Hoàng bình tĩnh đáp:
-Hì hì…tao nổi hứng muốn trở mày dc ko!Thôi đi nào.
Ko để cho Minh có cơ hội từ chối nói xong cậu phóng vèo đi luôn.Minh mặt mày lớ ngớ chưa hiểu chuyện gì nghĩ đơn giản là Hoàng chỉ đơn thuần muốn trở cậu cậu cũng trả tính toán nhiều cậu nói:
-Thế là mày bắt cóc tao đó.
Cả hai đều cười một cách vui vẻ như hai đứa trẻ đơn thuần của nagỳ xưa vô lo vô nghĩ vậy.
Đến trường thầy giáo nói:
-Như thầy đã hứa trước kì thi sau khi thi xong thầy sẽ cho chúng ta 3ngày vui chơi ở chỗ cắm trại của thầy, nhà trường đã cho phép và chuyến đi sẽ chỉ có lớp chúng ta thôi.
Nghe xong cả lớp vỡ òa lên tuy chưa bt điểm thi nhưng chước hết họ muốn chơi hết mình trước đã vì mọi người đã thật sự kiết sức cho ngày thi hôm qua rồi.
Thầy nói thêm:
-Đây cũng sẽ là ngày những giây phts cuối cùng thầy dc ở cùng các em trong 1 năm ở cùng các em thầy thật sự thấy hạnh phúc.
Nghe thầy nói thế học sinh mới nhớ rằng đây đã là cuối cấp 2 rồi họ đã sắp phải chuyển cấp rồi. Nghe đến đây bầu không khí bắt đầu trầm hẳn xuống.
Để phá tan bầu không khí thầy nói:
-Thôi dc rồi…các cô cậu cứ ra đời làm việc tốt cho thân già này nhờ là dc rồi!!!
Học sinh nghe xong mới đáp lại thầy.
Học sinh1:
-Đâu thầy còn trẻ mà, già đâu thầy.
Học sinh 2:
-Thầy yên tâm bọn em sẽ làm người tốt mà.
Học sinh 3:
-Thôi mày điêu nữa đi mày mà tốt á, dữ như quỷ!
Học sinh 2:
-Kệ tao!!!
Học sinh 4:
-Thôi hai đứa mày im đi đang chuyện của thầy mà đang đến cảm súc đấy!
Học sinh 2:
-Ừ… biết rồi cả lớp đều thành tài mà.
Học sinh 1:
- R..rồi biết rồi sau này ế…mà có đứa nào ko ra hồn hay thất nghiệp ế lúc đấy tao đấm cho.
Học sinh 3:
-Thôi mày gáy ít thôi xem mày như nào đã.
Thấy các học sinh của mình như này thầy vui lắm thầy mới nói đùa:
-Thôi lúc đấy ai mà thất nghiệp hay chả làm dc gì lúc đấy cắt đứt thầy trò nhá!!!
Nghe xong học sinh bàn tán xào xáo cả lên đứa bảo thầy đùa chả vui gì, đứa lại nói ràng thầy nỡ để nhưng học sinh yếu đuối của thầy lại mà đi sao.
Thầy bảo:
Nói lớp này là lớp vui đùa bỏ học nhất thì sai nhưng ko ai là ko phủ nhận lớp này là hay bầy trò nhất đấy số đơn bảo các em phạm quy chất đống đây này.
Không khí bây h người nhìn vào còn tưởng đây chỉ đơn giản là nhưng người bạn với nhau thôi thật sự ko hề nghĩ đến đây là lớp học nữa.

Nhận xét