Căn bệnh Hanahaki và cuộc tình của tôi, Chương 2
Tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trên giường bệnh. Có 6 đến 7 bác sĩ xung quanh đang hướng mắt về phía tôi. Thấy tôi tỉnh dậy thì họ bỏ đi, chỉ còn lại 1 người. “Cô bé! Em bị bệnh này bao lâu rồi?” Bác sĩ hỏi. “Dạ tầm….1 năm” Cô ấy hốt hoảng nhìn tôi. “Sao em không đi chữa? Khi kéo dài căn bệnh này thì tuổi thọ sẽ ngắn đi, em biết chứ?” “Em biết” “Thế tại sao em không đi?” “Vì em không muốn bản thân quên mất một trong những người quan trọng nhất cuộc đời, nếu vậy cuộc sống em sẽ rất vô nghĩa”. Nói xong tôi đứng dậy đi ra khỏi phòng thì thấy Ken chạy tới. “Yun! Cậu có sao ko? Tớ nghe mẹ nói cậu ngất đi thì liền chạy một mạch đến đây thăm cậu.” “Ùm, không sao đâu. Cảm ơn” “Yun! Cậu thực sự không sao?" Nói xong Ken ôm tôi, bụng tôi bắt đầu đau lại, cổ họng như muốn trào ngược lên. “Bệnh nhân Yun.” Chị bác sĩ lúc nãy nói. “V….vâng, tớ đi…. trước…đây.” “Ùm, mau khỏe nhé!” “Đã nói tớ không sao rồi mà!” đi được vài bước thì Ken lại gọi tên tôi, tôi quay ra đằng sau “Yun! Tớ xin lỗi vì lúc nãy nhé!” Tôi mỉm cười rồi bước vào phòng bệnh.
Tôi đã ho nhưng đây có lẽ là lần ít hoa nhất. “Cô bé không sao chứ?” “Vâng, em ổn. Cảm ơn chị đã cứu em.” “Em định không chữa trị thật sao?” “Không ạ.” “Thật ra lúc em bất tỉnh chị đã kiểm tra cơ thể em. Rễ đã cắm rất sâu vào trong phổi và lấn dần tới dạ dày rồi. Bệnh của em rất nặng nên ước tính em chỉ còn có thể sống trong ….1 tháng” Tôi cũng chẳng ngạc nhiên gì cả. Vì tôi đã sẵn sàng với việc chuẩn bị chết rồi. Đó sẽ là một cái chết thật đẹp. Có lẽ đây là cái chết duy nhất của công chúa trong truyện mà lại không làm cho hoàng tử đau lòng chăng?
Sau đó tôi được xuất viện và như chị bác sĩ nói, tháng này bụng tôi đau dữ dội. Cổ họng lúc nào cũng rát đến nổi đỏ tấy cả lên. Còn miệng thì luôn nhộm đỏ bở máu. Thế nên cả tháng nay tôi không đi học. Cho đến ngày thứ 29, “Yun! Cậu không chịu đi học à?" Là Ken, cậu ấy đến đây từ lúc nào vậy? “Mai tớ sẽ - khụ khụ - đi học.” “Cậu thực sự ổn chứ?” “Tớ ổn – khụ khụ.” “Nếu chưa ổn thì mai nghỉ đi, thế nhé!” “Mai tớ sẽ đi” “Vậy thì tớ sẽ qua đón cậu” Ken vừa cười vừa nói “…” “Không biết tớ có thể sống đến ngày hôm sau để gặp cậu không nhỉ?” Tôi nói nhỏ.
Sáng sớm hôm sau Ken qua kêu tôi dậy cùng đi học với cậu ấy, thôi thì sắp cuối cuộc đời rồi, đi cho cậu ấy khỏi bất mãn vậy. Tôi thay đồ rồi bước xuống cầu thang. Vì chẳng ăn uống gì nên không có sức mà đi. Tôi đã ngã cái huỵch xuống. Mọi người chạy lại bế tôi vào bệnh viện. “Lần trước tôi đã nói cô ấy là phẩu thuật để cắt bỏ rễ đi nhưng cô ấy không chịu. Cô ấy bảo không muốn mất đi người mà cô ấy yêu thương nhất. Nhưng may là mọi người mang cô ấy vào bệnh viện và phẫu thuật. Không thì…” “Cậu ấy đang thích ai sao?” Ken ngạc hiên hỏi. “Tôi biết cô ấy thích ai nhưng...” Tôi mở mắt dậy. “Đây là đâu vậy?” “Yun, cuối cùng con cũng tỉnh.” Mẹ tôi khóc nức nở. “Đây là bệnh viện đó con gái.” Ba tôi nhẹ nhàng nói. “Yun!” “Hủm, cậu này là ai đây?” Mọi người sửng sốt nhìn tôi, “Giờ thì mọi người biết cô ấy thích ai rồi chứ? Tôi.....xin phép” Nói xong cô bác sĩ ra ngoài để tôi cùng với các gương mặt bối rối.
Ken kéo tôi ra ngoài ban công ấp úng nói. “Xin lỗi cậu, tớ không nhận ra tình cảm cậu dành cho tớ, thật sự xin lỗi” “C…cậu đừng nói thế! Dù gì thì…tớ cũng đã quên hết rồi mà! Cậu nói gì đi nữa thì tớ của quá khứ cũng chẳng thể làm được gì đâu” Câu nói ấy như bóp nát tim của Ken thành từng mảnh. “Tớ đi vào trong nhé Ken, lát gặp nhé!” Sau tiếng bước chân của Yun là tiếng khóc thảm thiết của Ken đã xé tan tất cả cảm xúc. “Tớ cũng yêu cậu. Nhưng…tại sao đến bây mình mới biết Yun có tình cảm với mình chứ? Cuộc đời thật bất công, đến lúc chúng ta mất đi tất cả rồi mới có được thứ mà mình đã từng mong muốn”
* Tác giả: Hé lu mn UwU tui là Yunne đây òm thì mn tháy tên tác giả hơi lạ đúng hăm?? Thẹc ra tui là tác giả của bộ [ĐN Tokyo Revengers][Y/n x Mikey] Tôi xuyên không rồi sao? Và bộ Cuộc hôn nhân thú vị của công nương :)) Do bữa trước tui vẫn ko có ý tưởng cho tên bút ký nên dời lại đến bây giờ.
_____Bây giờ là Q&A_____
Q: Thé tại sao tác giả tên là Yunne?
Yunne: Vì… ai biếc đâu? Tui quen viết nhân vật Y/n xong rồi quen miệng thé là tác giả tên Yunne và nó cũng chuyển thành biệt danh cụa tui lun :))
Q: Ròi tại sao tên nhân vật chính tác là Yun?
A: Thì tui định viết nó thẹc dài trong vòng 10 – 20 chap nhưng do tư liệu và ý tưởng của căn bệnh này khá ít ấy nên tui viết ngắn gọn trong vòng 2 chap thoai! Với lại viết càng dài con gái tui lại càng đau khổ nên cho con bé thảnh thơi đi mn :) (hùm hùm) và đây là tác phẩm đầu tiên tui hoàn thành và tác phẩm đầu tiên tui viết thể loại buồn nữa cho nên tui đặt cho nu9 cái tên là Yun viết tắt trong Yunne.
Q: Thế có định viết tiếp truyện này không?
Yunne: Tùy hứng thoai :)) hứng của toi phụ thuộc vào mí bẹn, nếu các bẹn ủng hộ tui nhìu thì có khi cóa chăng??
Q: Có ý định viết truyện khác chưa??
Yunne: Có thì có đó nhưng….có lẽ tui viết truyện BE nữa nhể?? Tui đang có duyên với chuyện BE.
Thé thui iu mn OwO, nếu mún tui viết tiếp và cho nó HE thì bình luận ở dưới nhé! Nhìu nhìu tui mới làm cơ do ít tư lịu we! À nếu có Question nào nx thì bình luận dưới nhe!
Nhận xét
Đăng nhận xét