[ĐN TOKYO REVENGERS][Mikey X Y/n] Tôi Đã Xuyên Không Sao? Chap 8
*pip pip* - Emma & Hina: Kh…không thể nào! (khóc) - Draken: Mikey! - Baji: Mày làm cái quái gì vậy, hả? (nắm cổ áo Mikey) - Chifuyu: A…anh Baji bình tĩnh lại đi! - Ran: Bọn mày làm gì em tao thế hả? - Rin: Bọn khốn nạn này! - Mitsuya: Thôi, bình tĩnh đã nào! - Rin: Tao cứ tưởng tao giao con em tao cho bọn mày chăm sóc nó sẽ bớt cô đơn hơn khi ở với tao, tao cứ tưởng bọn mày chăm sóc con em tao tốt hơn bọn tao chăm sóc nhưng bây giờ tao mới biết đó là một sai lầm vì bọn mày toàn là đồ khốn! - Draken: Cô đơn? - Ran: Thật ra…con bé trước đây từng bị trầm cảm do bạn bè nó ganh tị với con bé, ở nhà chẳng có ai bầu bạn với con bé thậm chí còn bị đánh, chúng tôi thì lúc nào cũng đi đánh nhau đến tối còn ba mẹ toi thì ra nước ngoài làm việc, Chifuyu tuy là thanh mai trúc mã nhưng không khi nào cũng lên thăm nó được! - Rin: thế nên bọn tôi mới quyết định chuyển đến Tokyo để cho con bé làm lại từ đầu. - Mitsuya: Y/n! - Baji: Mày biết đúng ko Chifuyu! Sao mày ko nói? - Chifuyu: Em… xin lỗi nhưng…, Y/n nói với em ko được kể với người khác! Rin lại đấm Mikey hai phát nhưng Mikey vẫn một vẻ mặt vô cảm mà chịu đòn, Rin ném Mikey xuống định đạp Mikey nhưng bị Ran và Draken cản lại. *Cạch* - Bác sĩ: Ai là người nhà bệnh nhân? - Ran: Là tôi! - Bác sĩ: Bệnh nhân đã bảo toàn được tính mạng, nhưng đổi lại cô ấy đang hôn mê. Mong mọi người hãy chăm sóc cho cô ấy thật tốt. Có chuyện gì mong mọi người gọi cho chúng toi! ^ Bây giờ mk chuyển ngôi sang cho Mikey nhé! ^ ___Một tháng sau___ Đã một tháng rồi em nằm trên giường bệnh, em không ăn, không uống, nhìn em xanh xao mà trong lòng tôi lại xót, tôi chẳng giám nhìn trực tiếp vào em vì….tôi sợ, sợ em ghét bỏ tôi. Tôi biết ở với tôi em chỉ toàn đau khổ nhưng tôi vẫn cố níu kéo em lại, tại sao? Tại vì tôi đã quá yêu em! Tôi cảm nắng em không phải là vì sắc đẹp của em, cũng không phải vì gia cảnh nhà em mà vì cái ngày mà lần đầu tôi gặp em tôi đã thấy một cô gái lạ nhất mà tôi từng thấy, khi gặp côn đồ em không chạy đi cũng không la hét, em đã rất bình tĩnh (Tác giả: bình tĩnh ghê -_-) đối mặt với bọn chúng, em trái ngược với tôi, tôi là một người bị quá khứ kéo lại, tôi chẳng bao giờ chấp nhận sự việc dù nó đã xảy ra từ rất lâu rồi. Tôi đã từng hứa sẽ bảo vệ em nhưng bây giờ tôi lại là người làm em bị thương. Tôi đúng là một người rất tệ đúng không? Đến cái lúc mà tôi biết toàn bộ sự thật thì… - Emma: Anh Mikey! Đi mua ít quà Noel rồi vào thăm chị Y/n đi! - Mikey: Ùm - Ông Sano: Nè Manjiro - Mikey: Vâng? - Ông Sano: Khi nào con bé tỉnh thì gọi ông một tiếng để ông vô thăm con bé! - Mikey: ….. (gật đầu) Tôi nhớ lại cái ngày cả hai đi khu vui chơi! Lúc về em có ngắm một chiếc áo Croptop và một cái váy ngắn đến đầu gối. Tôi có hỏi em thích nó hả? Nhưng em chỉ lắc đầu rồi bỏ đi, một lúc sau em nói với tôi hai ông anh không cho em mặc đồ hở bụng đâu! Nhưng….bây giờ tôi mới nhận ra đó là một ời nói dối, không phải không cho mặc mà…em sợ, em sợ rằng cái áo sẽ làm lộ ra vết sẹo mà em đã cứu Baji. ___Ở bệnh viện___ - Mikey: Xin lỗi em, anh đến trễ một chút do anh đi chọn quà cho em! Chà! Noel năm nay có lẽ… anh phải cô đơn một mình rồi! (cầm tay + khóc) - Rin: Mày đến đây làm gì? - Mikey:… Tôi đi đây! Không biết do quán tính hay do nhớ em mà tôi quay lại nhìn em lần nữa, nước mắt tuôn rơi chẳng ngừng lại. Đột nhiên một ánh sáng le lói từ bầu trời âm u xuất hiện chiếu xuống, em từ từ mở mắt nhìn xung quanh, em nhìn tôi rồi cười mỉm. Tuy là biết em cười nhưng tôi vẫn đau, đau lắm Y/n à! - Rin: Y/n! - Ran: Tỉnh rồi hả Y/n? - Y/n: Vâng! ^ Trả lại ngôi cho Y/n ne :3 ^ Sau một giấc ngủ dài thì cuối cùng tôi cũng tỉnh lại, toi nói thiệc chứ ngủ cho ngu người luôn, sau khi dậy toi thấy anh toi, và…người toi yêu, trông anh ấy gầy hơn rất nhiều đôi mắt có quầng thâm do thiếu ngủ, trông anh ấy tàn tụa lắm. Nhìn mà…tôi xót lòng. - Y/n: Mikey? - Mikey: Cô tỉnh rồi, thôi tôi đi về! Quà noel của Emma gửi ở đầu kia! - Y/n:… - Rin: Thằng khốn này! - Ran: Bình tĩnh đi Rin - Rin: Nhưng… - Y/n: Mikey, khoan đi đã! (khúc khích) - Mikey: Hủm (quay lại) - Y/n: Là anh mua quà đúng chứ? (cười mỉm) - Mikey: Không! - Y/n: Em biết là anh đang nói dối vì…. Qùa thì ai đi mua ví dị như thế này chứ? ___ảnh minh họa___ Cre: https://shopee.vn/T%C3%BAi-V%C3%AD-%C4%90%E1%BB%B1ng-Ti%E1%BB%81n-Mini-Ki%C3%AAm-Keychain-C%C3%B3-%C4%90ai-%C4%90eo-Tay-H%C3%ACnh-C%C3%A1-Taiyaki-i.122395498.3654124002 (ko có mục đích quảng cáo) - Mikey:… - Ran: Á, Rin ơi! Đi mua gì đó uống mừng Y/n tỉnh đi! (đi lẹ để hỏi bị ăn cơm chóa) - Rin: Từ… từ…. đi chậm thôi! - Y/n: Mikey! Đừng dối lòng mình, em biết anh hối hận vì đẩy em nhưng…em đâu có oán trách anh đúng chứ? Cú ngã đó là do quán tính mà? Vậy nên hãy thành thật với bản thân đi Mikey! (đặt tay lên mặt Mikey) - Mikey: Bỏ tay ra! Mikey hất tay toi ra, đau cái hất tay đấy rất đau, phải nói là nó đỏ như muốn thâm tím luôn ấy, nhưng toi phải cố gắng kiềm chế tất cả để Mikey ko bị hắc hóa, toi biết nếu toi có mệnh hệ gì thì Mikey sẽ ko bị hắc hóa đâu nhưng…nếu anh ấy bị tiêu cực về chuyện này và… nếu toi ko cứu được Izana vào ngày chúng tôi đánh với Thiên Trúc thì… các bạn cũng biết hậu quả rồi đó! Thật là….mệt mỏi quá!^^ - Y/n: … (xám xịt) - Y/n: Đừng có……… dối lòng nữa (rưng rưng và giơ tay lên mặt Mikey) - Mikey: Y/n! (ngạc nhiên) - Y/n: Mikey! Em biết rõ tính cách của anh mà? Anh là một người cứ tỏ ra ổn nhưng trong thâm tâm anh lại trái ngược hoàn toàn! Đúng không? - Mikey: Y/n! (khóc + cắn môi) ____ảnh minh họa____ Cre: https://www.pinterest.com/pin/1020206121809502386/ * Tác giả: Xin lỗi mn :< toi chả tìm thấy Mikey tóc vàng khóc mà mắt thâm nên hãy để trí tưởng tượng của bạn để bay bỗng nhé! 🎐Tác giả: Vâng, tui drop mất 6 ngày lun :< Haizzz, nhóm tui bữa nay đổi cách viết nên cái này có chút khó làm nên là mn thông cảm khó đọc xíu, tui cũng xin lỗi! Bệnh lười khó chữa wa, đáng lẽ hôm qua tui đăng r nhưng mà tui ngồi khịa mấy thành viên khác trong team của tui nên quên mất, thẹc sự sin nhỗi! Với lại là bữa nay tui sắp ra 1 chuyện mới nên mn hãy ủng hộ tui nhe^^
Nhận xét
Đăng nhận xét