THẦN GIỮ CỦA


 THẦN GIỮ CỦA

Hồi xưa ,nước Việt chúng ta bị bọn quan lại Tàu sang vơ vét vàng bạc ,nhưng lại không được phép mang về Tàu ,có lẽ cũng vì đường xá quá xa xôi ,nguy hiểm (nhiều trôm cướp ở dọc đường ) nên phải tìm cách chôn dấu ở nước An Nam ,rồi phong làm "thần giữ của" ,để cho con cháu họ sau này sẽ tìm lấy về sau .
Vịt ăn đêm
Có 2 vợ chồng nhà nông kia đi làm đồng thực sớm ,gặp 1 đàn vịt đi ăn gần đó,bèn lùa về nhà .Sáng ngày ra ,thấy trong chuồng toàn là vịt bằng vàng ,nhờ vậy mà trở nên giàu có .Tiếng đồn là được của ầm lên ,nhưng mấy năm sau thì bị hại vì bắt được “của trời ơi”này .Không phải là người ta ghen ăn ghét ở ,mà do chính người Tàu ,con cháu của bọn quan lại Trung quốc ngày xưa đã để của lại cho chúng .Chúng có “gia phả” và “chìa khóa”để mở các kho vàng đó .Nay biết số vàng đã bị hao hụt mất một phần ,nên tìm cách ám hại vợ chồng nông dân nọ để đoạt lại số của cải đó ..
Các bậc trưởng thượng đã kể lại rằng :
- Khi phong thần ,người có của đã hẹn cho “Thần giữ của “ 1 thời hạn là bao nhiêu năm ,nhất định sẽ có người đến lấy vàng và sẽ trả tự do cho thần .Quá hạn đó ,thì Thần có toàn quyền cho của đó cho ai là tùy.
Một nông dân đi làm về khuya ,gặp 1 nàng con gái thật đẹp ,bảo đem cho cô ta 1 dĩa bánh đúc với mắm tôm và 21 người đàn bà có chửa ,thì cô ta sẽ cho 1 con lợn bằng vàng .Anh nông dân nhanh trí nghĩ ngay ra liền đem đủ 1 dĩa bánh đúc mắm tôm và 21 cái “đòng đòng (cây lúa đang ngậm sữa )thì cô gái nhận và mở cửa kho ra cho thấy cơ man nào là vòng vàng bạc đỏ ối .Nhưng chỉ được lấy đúng 1 con lợn như đã hứa .Cô gái kia chính là “Thần giữ của" của kho vàng đó, nhưng đã quá kỳ hạn ,Thần bị đói ,nên được toàn quyền xử dụng kho tàng :đổi lợn lấy thức ăn .
Và các súc vật mà đi ăn đêm chính là những con vật bằng vàng trong hầm ,lâu ngày đã thành Thần vậy.
Bọn “Thuốc ê “
Ngày xưa ,bọn con nít như chúng tôi rất sợ gặp bọn bán “thuốc ê”.Người lớn hay dọa rằng :”ra đường mà chơi với bọn bán “thuốc ê”,bọn chúng bắt bỏ vào trong bồ đem về Tàu là chết luôn đó .
Bọn bán “thuốc ê” này toàn đội nón tu lờ (thứ nón rộng vành như cái mâm,đan bằng cật tre ,mặt trên quang đầu màu vàng sậm rất bong ,chính giữa nón thì lồi lên như cái sừng thực to ,có quai móc vào cằm ).Họ mặc quần áo cộc màu xanh thẫm ,áo cộc mở đàng trước như áo của người Việt chúng ta ,nhưng nút áo thì tết bằng vải .Chân đi hài sảo bện bằng đay dây gai ,có quai buộc vào chân rất chắc .Họ gánh 2 cái bồ đi thành từng đòan ,ít nhất là 2 người ,nhiều nhất là 5,6 người .Lang thang đi khắp hang cùng ngỏ hẽm ,miệng rao :” thuốc ê,,,”
Người thì bảo chúng là dân Tàu ,người thì bảo là dân Cao ly .
Có thực là chúng sang đây để bán thuốc không ?Rất ít người mua thuốc của chúng ,nhưng tại sao chúng lại sang đây nhiều thế .Nhan nhản khắp các làng xóm chợ quê :không đâu là không có bong dáng của bọn chúng ..Người lớn còn bảo là chúng sang đây để đi rắc bùa mê .Chúng nó thờ ma ở trong những cái bồ,chỉ có 1 cái là đựng thuốc thôi .Mà quả thật vậy ,chỉ thấy chúng mở chỉ có 1 cái bồ thôi ;còn cái kia thì không bao giờ thấy chúng mở ra cả .Đã có người bất thình lình giở cái nắp bồ thứ 2 ra ,thì chỉ thấy bên trong toàn là giấy tiền vàng bạc và 1 cái bát hương .tên bán thuốc bất ngờ bị giở bồ như vậy tái mặt rồi đứng dậy làu nhàu đi ngay ,không bán thuốc nữa .
Chó đá
Ngoài Bắc có tục lệ là hay tạc tượng chó đá để giữ đình chùa miếu mạo ,có khi đến 3,4 con .Bọn bán “thuốc ê “lân la đến vùng xxx và thuê nhà tại chợ ở gần đình.Một con chó đá rất to ngồi ngay bệ cửa nửa chìm nửa nổi ngay cạnh đình làng .Lưng con chó có khắc 4 chử Hán thật rõ ràng “Kim tại ngọc hành “,làm cho “bửu bối “ của con chó bị đập bể …nhưng chẳng có vàng bạc gì bên trong cả.
Thế rồi 1 thời gian sau .làng xxx đã trố mắt nhìn cái “huyệt “ở sau đình ,trước mặt con chó đá ấy ,lúc này đã thấy đầu chó thủng ,có lỗ hổng từ đầu xuống tới bụng .Về sau ,người ta đoán ra “kim tại ngọc hành “ ,nghĩa là :đổ cho đầy nước vào bụng chó cho chảy qua “ngọc hành”,nước chảy hết đến đâu mà dừng lại , đào ở nơi đó lên ,thì ở đó có vàng .
Một chuyện lấy vàng
Một bọn chừng 5,6 tên bán thuốc ê cứ lẩn quẩn bán thuốc và đi lại ở làng Mỗ luôn ,rồi làm thân được với vị chức sắc xả đó .Rồi hắn làm quen được với cả anh chàng Mõ nữa để được anh mở cửa đình vào bên trong ngủ nhờ .Dần dần ,chúng sống với người dân Mỗ như người đồng chủng ,không còn ai nghi ngờ gì chúng nữa .Thế rồi ,bỗng nhiên chúng biến mất ,không còn lại 1 tên nào lai vãng đến làng nữa .Lúc đó ,làng mới sinh nghi ,đổ ra đình tìm hiểu ,thì ai nấy đều giựt mình khi thấy bức hoành phi bằng gỗ treo trước bàn thờ Thành hoàng đã bị hạ xuống từ bao giờ .Mà nhất là 4 đại tự sơn son thếp vàng “Phúc Như Đông Hải “đã bị đục lấy đem đi mất .
Mọi người mới xem xét kỹ ra thì mới thấy : đó là 4 chữ rời ,có móc .móc vào gỗ ,chứ không phải là chữ đục chạm trên gỗ .Đằng sau bức hoành còn sót lại mấy lá vàng thật .
Lúc bấy giờ dân làng mới té ngữa ra mà tiếc ngẫn tiếc ngơ .
Bọn Tàu “thuốc ê “đã đến lấy lại vàng mà cha ông của chúng để lại trên bức hoành phi hiến cho đình làng từ mấy đời trước .
Mấy đại tự “Phúc Như Đông Hải “chính là 4 chử được đúc bằng vàng ,mỗi chử phải nặng hàng trăm lạng chứ không phải là ít .Lại còn vàng lá chứa trong bụng bức hoành phi .Bao nhiêu là của cải ở ngay trước mắt dân làng từ mấy đời nay mà chẳng ai hay biết .
Cứu con khỏi chết
Có 1 gia đình ,có 1 gia đình có 1 người con gái rất đẹp ,vừa tuổi cập kê ,được quan Tàu ỡ địa phương đến cầu hôn .Còn gì bằng nữa ?.Một bước lên “Quan bà “:nên gia đình cô gái lập tức nhận lời .
Những ngày đầu thì gia đình cô gái vẫn được đến chơi nhà quan vài ba lần .Con rể cũng nhả nhặn đón tiếp .Một hôm ,cô gái rỉ tai mẹ đẻ :”Từ hôm về đây đến giờ ,chồng con vẫn để con ngủ 1 mình thôi mẹ ạ ! “
Bà mẹ cũng không vừa ,chất vấn chàng rể luôn,thì được chàng trả lời :
-Tục lệ của Thiên triều có khác với tục lệ của cái nhà bà đó ! Tuy đã rước dâu ,nhưng cũng phải đợi ngày thật tốt ,2 vợ chồng mới được tới nhà dành riêng cho việc động phòng .
Vốn cũng đã nghe nhiều việc về việc “Phong thần “ ,nên bà mẹ cô gài bàn với gia đình tìm phương giải cứu con gái ;nếu vạn nhất con gái bà bị “phong thần “như lời đồn đại .Bà bèn lén đưa cho con gái 1 gói đựng hạt vừng (hạt mè)thực mẩy ,rồi dặn rằng :
- Nếu có phải đi đâu vào ban đêm thì con phải hết sức cẩn thận ,cứ rắc hạt vừng này xuống đất dọc theo đường đi ,và khi ngừng xuống chổ nào ,thì con vung hết số vừng còn lại ra 4 phía chung quanh .Mà nhớ chớ có để lộ cho ai biết chuyện này .
Thế rồi việc phải đến đã đến .Quá nữa đêm 1 hôm thực là tối trời ,không có lấy 1 vì sao hay ánh trăng .Cô gái được đưa lên kiệu và rước đi .
Theo đúng lời mẹ dặn ,cô đã rắc vừng suốt dọc đường đi và khi kiệu ngừng lại ,cô đã vãi tung hết số còn lại ra 4 phía chung quanh .
Cô gái được đưa xuống hầm sâu và được đặt lên 1 ngai vàng ,bị buộc chặt chân tay vào ngai .Miệng được ngậm 1 củ sâm .Hai môi được ngậm chặt lại với nhau bằng nhựa trám .Với củ sâm đó ,cô gái sẽ sống được 100 ngày mới chết.Sauk hi đã hô thần và làm đủ mọi phù phép ,bọn chúng ra khỏi hầm ,xây kín miệng hầm lại ,san bằng phẳng chổ đất ở bên ngoài ,trồng lại cây cỏ như cũ ,khiến không một ai có thể biết chuyện gì đã xảy ra .
Khi mẹ cô gái đến thăm con lần sau ,thì được bên nhà chồng cô gái cho biết là đôi tân hôn đã dời đến nhà dành riêng cho 2 vợ chồng rồi ,ở khá xa ,nên không thể đi được .
Chỉ chừng nữa tháng sau ,thì gia đình cô gái đã tìm ra dấu vết của con mình nhờ cây vừng giờ đã mọc đều .Cuối cùng đã cứu được cô gái .Kho vàng thì đỏ ối .Họ đúc vàng thành tượng của các con vật như :voi ,ngựa ,trâu ,bò ,gà ,vịt ….rồi vàng nén ,vàng lá ,chén bát ,đủa muổng ,trầu cau …tất cả đều bằng vàng .
Gia đình đó có đoạt được kho vàng đó hay không thì không biết .Chỉ biết là ,sau khi cứu con gái thoát chết ,thì gia đình đó đã phải trốn đi phương khác ,vì sợ việc bị bại lộ thì khó lòng mà thoát chết .
Nếu là trường hợp khác ,khi đã quá 1oo ngày ,thì cô gái sẽ chết và trở thành “Thần giữ của “ cái kho vàng này .Lúc này ,dù ba mẹ cô gái có biết và vào kho thì cũng sẽ bị Thần giữ của giết chết luôn ,trừ khi biết được câu thần chú “hô “ để gọi mở cửa kho vàng .
Tác giả :Trọng Mạc-
Đặng kim Thanh
64
18 bình luận

Bình luận

Nhận xét