đừng chờ em tạm biệt anh chương 2
Chương 2: Gặp lại, đặt tên
Trên chiếc giường treo màu trắng trong một căn phòng cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một cậu bé dáng người gầy guộc như thiếu dinh dưỡng, trên cổ tay là một thiết bị theo dõi,định vị xác minh thông tin hiện số hiệu 14000188, ánh mắt cậu vô thần không tiêu cực đã hai ngày trôi qua, cậu không thể thoát khỏi đây, căn phòng này được lắp đặt các thiết bị phân tách tác động năng lực của cậu, cơ bản cậu không thể phá huỷ lồng giam này và trốn thoát khỏi đây, đúng giờ sẽ có một túi dịch dinh dưỡng miệng nắp đậy được đưa vào từ hàng rào bằng lưới điện từ.
Nhạt nhẽo, cậu không muốn ở đây, cậu muốn gặp em ấy, vì sao của cậu, hi vọng của cậu,bảo bối… Em đang ở đâu? Em có khoẻ không? Anh thật vô dụng, anh không bảo vệ được em…
Một cái gì đó vừa xẹt ngang qua khiến nhịp tim của cậu bé lỡ nhịp. “Là em ấy. Em ấy đang tiến lại gần mình!”. Xuyên qua hàng rào lưới điện, hình ảnh đứa bé mang số hiệu 15985118 được một người mặc áo trắng bế vào, người đó dừng lại trước hàng rào lưới điện phòng cách biệt cậu bé:
- Là đứa bé này sao?
- Người ngươi muốn là đứa bé này sao?
- Thật buồn cười, đứa bé này chỉ là vật phẩm thất bại, đối với ngươi, một thí nghiệm hoàn hảo thì không nên có lựa chọn thấp kém như vậy.
- Thôi được rồi, nếu như ngươi muốn thì ta thành toàn cho ngươi.
Hàng rào lưới điện đột nhiên bị ngắt, người bế đứa bé cùng tiến vào, hắn ta đi đến cậu và mỉm cười:
- 14000188, ta nghĩ chắc ngươi cũng đã biết 15985118 là đứa bé trong tay ta.
- Đúng…
- Ồ, vậy ta có nhiệm vụ muốn giao cho ngươi.
- ….
- Nào, không có gì phải sợ hãi. Các bài tập huấn luyện đó chỉ là mới khởi đầu nhưng nay ta lại muốn giao cho ngươi một nhiệm vụ khác xa so với các cuộc huấn luyện thử nghiệm kia. Liên quan đến việc chăm sóc đứa bé này…
- Đồng ý! _ Lập tức lên tiếng trả lời.
- Ha, không cần hấp tấp như thế chứ. * cười khà khà*
- Vậy ông muốn tôi làm gì?
- Umm cũng không có gì quá khó đối với ngươi, dù ngươi chỉ là một sản phẩm lỗi.
- ….
- Ta muốn ngươi chăm sóc và bảo vệ 15985118 bằng cả tính mạng và sức mạnh của ngươi, dù ngươi có chết cũng phải để 15985118 được sống sót.
- Tôi đồng ý! _ dứt khoát
- Được thôi. Vậy từ nay sẽ có người đến dạy ngươi các cách chăm sóc và đo lường sức khoẻ cho đứa bé. Nhưng nhớ, đừng phản lại và đụng chạm tới ranh giới của ta, ta có thật là nhiều cách để giết ngươi. * cúi người xuống giao đứa bé vào tay cậu*
Ông ta xoay người bước ra ngoài, lưới điện lại được bật lên. Ôm đứa bé trong tay, cậu bé rơi giọt nước mắt đầu tiên từ khi thoát khỏi lớp vỏ bọc phôi thai, trên người đứa bé chi chít vết tiêm, má phải hình như còn bị tán đến hơi sưng đỏ, đầu ngón tay bị cắt cả da lẫn thịt để làm xét nghiệm, trên chân cũng có dấu vết ống tiêm, còn có dấu hằn do bị nắm chặt, trên lưỡi và cổ họng còn có nhiều lỗ nhỏ do quá trình sử dụng ống nhỏ giọt va chạm khi cho ăn dịch dinh dưỡng.
Đứa bé vừa sinh ra được hai ngày chưa thể mở mắt, làn da khác lạ do máu loãng mà chỉ màu hồng hồng, không phải màu đỏ như bao đứa trẻ bình thường khác. Khi được cậu bé ôm đến trong tay, đứa bé như cảm nhận được mà yên tĩnh, đưa bàn tay bé nhỏ níu chặt lấy áo cậu bé, trong không khí lại tản ra mùi hương hoa khuynh diệp mát lạnh nhẹ nhàng vây quanh hai người. Được từng làn hương vô hình bao lấy, như đứa bé đang nũng nịu, uỷ khuất với cậu, thật dễ thương, cảm thấy thỏa mãn khi được cậu bé. Lòng ngực cậu bé rung động nhẹ,hừ hừ lắng thanh cười, môi nhếch lên một độ cong vui vẻ:
- Số 15985… À không… Chúng ta phải có tên… Anh không thể gọi em bằng số hiệu giống như họ được… Nà, vậy em muốn mình tên gì? Em muốn đặt tên cho anh không?
Làn hương bao quanh cậu bé chuyển động như đang ngây ngô không hiểu chuyện gì.
- Vậy anh sẽ tự quyết định cho em nha. Em là vì sao của anh, là ánh sáng anh phải bảo vệ, em sẽ tên là…Stella.
Ánh mắt dịu dàng của cậu nhìn vào đứa bé trong ngực, tay của cậu nắm lấy đôi tay bé xíu kia.
- Anh chưa từng nhìn thấy các vì sao trên trời nhưng ở trong sách viết nó rất đẹp, trong đêm tuy rằng nó nhỏ bé không bằng mặt trăng kia nhưng anh sẽ bảo vệ ánh sáng vì sao nhỏ của anh, sẽ không để em chịu tổn thương, sẽ ngăn chặn màn đêm kéo đến… Anh là người của em, sống vì em, vì sao của anh, anh là người vệ sĩ trung thành của em, anh là…..Darius.
- Dù em muốn anh nói điều này bao lần đi chăng nữa, anh sẽ không bao giờ từ chối mà trả lời em rằng, anh sẽ không bao giờ phản bội em.
Mùi hương khuynh diệp xung quanh đã nồng hơn, giống như đứa trẻ vui vẻ mà tung tăng nhảy nhót.
“Em có tên, em tên là Stella. Anh, anh Darius, anh là của em. Cảm ơn anh. Thật là vui.”
__________________________
Nhận xét
Đăng nhận xét