đừng chờ em tạm biệt anh

chap sau

Chương 1: Vì sao bé nhỏ chào đời.

Sau khi phát hiện ra lỗi ở hệ thống giám sát, tổng bộ đã cử thêm người tiến vào phòng thí nghiệm R13. Họ quyết định sẽ đàm phán với vật thí nghiệm thất bại này để có thể chiếm được vật phẩm thí nghiệm đang thai nghén kia.

Sự hưng phấn đến biến thái hiện rõ lên trên mặt của những người đứng trên tầng cao thông qua camera giám sát mà theo dõi các diễn biến đã xảy ra. Trong mắt họ bây giờ chỉ có vật thí nghiệm 15985118, thông tin được in nổi bật trên màn hình chính: “ Làn sóng cộng hưởng, hồi sinh tái tạo.”

____ Phòng thí nghiệm ___

Một người mặc đồ bảo hộ trên tay cầm một cây súng gây mê chuyên dụng hướng nòng súng về phía cậu bé đang đứng trước ống thí nghiệm:

- 14000188, chúng tôi yêu cầu cậu tránh sang một bên, không can thiệp vào thí nghiệm khác, chúng tôi cần kiểm tra sức khoẻ cho phôi vật phẩm cậu đang bảo vệ.

Cậu bé lần này đã có chút phản ứng, nhìn thẳng vào họng súng đang chĩa về mình, cất giọng nghi ngờ hỏi:

- Kiểm tra sức khoẻ? Em ấy bị bệnh sao? Tôi chỉ vừa mới tìm được em ấy. Không! Không thể! Các người…. Các người có thể chữa khỏi cho em ấy.

- Đúng, 15985188 đang trong quá trình chuyển dạ, cần được giải phẫu để có thể sống sót.

- Sống?

- Đúng vậy, yêu cầu cậu tránh ra.

-...... Được….

Cậu bé lui đến trong góc tường gần nơi đặt ống thí nghiệm nhất. Im lặng mà nhìn chăm chú vào mọi biến động của phôi thai.

Các nhân viên nghiên cứu nhanh chóng tiến đến, khoá các đường dẫn truyền dịch, bắt đầu xả trôi dung dịch giữ lại phôi thai nhưng điều kỳ dị hơn là phôi thai không theo dòng nước đang rút đi mà chìm xuống, lơ lửng ở giữ ống thí nghiệm. Một làn sóng tuyến được phát ra, nhẹ nhàng, mỏng manh, nhỏ bé và đáng yêu dần dần khuếch tán trong không khí, mùi hương khuynh diệp pha lẫn mùi lá bạc hà mát mẻ. Đột nhiên, làn sóng như hoá thành một mũi tên nhọn vô hình bắn về phía 14000188, chỉ còn cách chóp mũi của cậu vài cm, mũi tên lại hoá thành một luồng khói tím nhạt bao quanh lấy cậu. Luồng khó vây quanh người cậu bé, nũng nịu như đang vui vẻ,thích thú.

Ánh mắt của cậu bé dần trở nên nhu hoà, cưng chiều mà nhìn vào phôi thai đang lơ lửng trong ống nghiệm bắt đầu ngọ nguậy.

Những người mặc đồ bảo hộ xung quanh đã thảo luận và ra quyết định sẽ đập vỡ ống nghiệm để lấy phôi thai. Từng tiếng binh binh trầm thấp vang lên, cuối cùng kết thúc bằng tiếng các mảnh vỡ thuỷ tinh rơi trên đất. Lớp da bao bọc phôi thai bây giờ chỉ còn là một lớp màng mỏng, có thể nhìn thấy mơ hồ hiện cơ thể bé nhỏ bên trong. Họ căng một tấm vải phía dưới,bắt đầu dùng dao phẫu thuật nhẹ nhàng rạch một đường từ cuốn nhao đến nửa lớp da, nước ối tuôn ra theo vết cắt cuối cùng là rách toạc, một hình hài đứa bé làn da đặc biệt chỉ hơi ửng hồng rơi vào trong tấm vải đã được căng ra bên dưới, tiếng khóc và dịch nhờn trong cổ họng cũng theo đó mà được nhả ra, sau khi được rửa qua phần nước được sát khuẩn đứa bé được bọc bởi một chiếc khăn lông dày.

Tuy nhiên, tất cả đột nhiên thay đổi, trong lúc cậu bé đang chìm đắm trong niềm vui tìm được vì sao của đời mình thì một cơn đau tê dại quen thuộc ập đến, cậu bé ngã xuống đất, cả người tê cứng bất động, nhưng mắt vẫn không ngừng xoay chuyển nhìn về đứa bé sơ sinh được bọc khăn mềm mại. Ánh mắt kia có không cam lòng, bất lực cùng tủi nhục khi không thể bảo vệ được thứ quan trọng nhất của bản thân, toàn bộ các sức mạnh dị bẩm đang có đều bị áp chế.

Tất cả như dừng lại, từ cơ thể của cậu bé như tạo ra một sự cộng hưởng với đứa bé sơ sinh nằm trong lòng ngực của một người mặc đồ bảo hộ, cậu bé cảm nhận được nguồn sức mạnh nhỏ bé vô hình đang cỗ vũ cho bản thân. Sức mạnh bộc phá!

Sử dụng năng lực bản thân mà đưa đứa bé sơ sinh đó về lại vòng tay bản thân, cả đoàn người mặc đồ bảo hộ như tượng đá ,đông cứng lại đứng ở đó. Sau khi ôm được đứa bé sơ sinh kia, môi cậu nhếch lên một nụ cười đầy hạnh phúc: “Anh sẽ bảo vệ em….” . Đôi chân nhỏ bé run rẩy dựa vào bức tường phía sau lưng mà trượt dần xuống, bàn tay đang cố gắng hết sức để ôm đứa bé nhưng hô hấp của cậu bé…..bắt đầu trở nên gấp gáp. Những người mặc đồ bảo hộ như được giải thoát khỏi một gông xiềng vô hình mà bắt đầu cử động thành lập thế trận vây quanh cậu bé. Chỉ một cái híp mắt lại thì không thể mở ra được nữa, đứa bé cậu ôm dần dần trượt xuống được đón lấy bởi một người mặc đồ bảo hộ.

Máy rà soát cá nhân được gắn trên mỗi bộ đồ bảo hộ hiển thị thông báo “ 14000188 đã cạn kiệt năng lực chuyển sang chế độ nghỉ ngơi bắt buộc. An toàn.”

Mọi người ngay sau đó nhanh chóng tiến đến di dời các phôi thai thí nghiệm sang một phòng chứa khác, cậu bé mang số hiệu 14000188 được đưa vào một căn phòng cách biệt với những lưới điện và camera giám không góc chết. Đứa bé sơ sinh kia được chuyển đến một phòng chuyên dụng để đo lường vật phẩm thí nghiệm đã hoàn thành.

_____ Phòng đo lường _____

Đoàn người mặc đồ bảo hộ tiến vào với đứa bé sơ sinh được quấn khăn trên tay. Sau khi tiến vào cửa phòng, máy rà soát an ninh phát ra âm thanh thông báo:

“ 10 người từ bộ phận giám sát

2 người từ bộ phận cấy ghép

1 vật thể sống không xác định.”

Tiến sĩ Lambert Avis , đội trưởng tổ nghiên cứu phôi thai nhân tạo và cấy ghép nhân bản năng lực truyền thừa, ông ta mau chóng hướng về phía đoàn người vừa tiến vào, đón lấy đứa bé sơ sinh và đặt trên một cán cân em bé, bắt đầu các hạng mục đo lường.

- Số hiệu 15985118, phân loại giới tính nữ…

- Cân nặng 3.2kg, chiều cao 35cm , nồng độ máu khá nhạt, tốc độ thở bình thường, dung tích phổi ổn, thở yếu hơi, không tụ máu bầm, tứ chi đầy đủ, phản xạ tốt,thanh quản tốt, thính lực tốt………..

Tất cả hạng mục kiểm tra nhanh chóng được hoàn thành, đứa bé được cho một loại dạng dịch dinh dưỡng không mùi vị, đeo vòng tay mang số hiệu cá nhân và bắt đầu cập nhật các thông tin về ADN lên cơ sở dữ liệu chính của tổng bộ.

Trong gian phòng họp lớn trên toà nhà cao tầng, đang diễn ra một loạt không khí giằng co giữa những cổ đông đầu tư vào dự án thí nghiệm lần này, trên màn hình chính đang nhấp nháy hiển thị một dòng thông tin: “vật phẩm thí nghiệm số hiệu 15985118 kết quả thành công, năng lực làn sóng cộng hưởng, hồi sinh tái tạo.”

Một người trong số các cổ đông đứng dậy và rời khỏi phòng họp lớn trong ánh mắt quan sát của mọi người có mặt ở đó. Ra khỏi phòng họp, trong lúc nhấn nút đợi thang máy, môi mỏng nhếch lên một độ cong đầy thích thú: “Ara, thú vị rồi đây…hồi sinh và tái tạo?.... Giá trị đấy”.Ánh mắt sắc bén tràn đầy sự gian xảo và nguy hiểm như rắn độc đã xác định được con mồi của mình.

Hai căn phòng thí nghiệm ở cách xa nhau, qua nhiều tầng ngăn cách nhưng có một tia mỏng manh vô hình buồn bã đang nối tiếp trong không khí như một sợi tơ, mùi hương khuynh diệp nhạt nhoà và đang dần biến mất. Hình ảnh cậu bé nằm trên chiếc giường treo trong phong cách biệt và một đứa bé gái sơ sinh đang gào khóc vì đau,vì đói, vì thiếu đi sự quan tâm.

Lo lắng, sợ hãi, đói lả và đau đớn khiến đứa bé gái sơ sinh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, tiếng khóc nhỏ dần và ngưng bặt, không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng tít tít của máy đo nhịp tim và đủ loại kim tiêm đang cắm trên người bé. Có người tiến đến, trên tay người đó là một ống nhỏ giọt và một túi hút chân không đựng dịch sinh dưỡng màu xanh pha màu cam. Dịch dinh dưỡng được người nọ hút ra bằng ống nhỏ giọt và nhỏ từng giọt vào miệng của đứa bé sinh đang nằm trong nôi ấp kia, dường như sự chậm chạp này khiến người nọ còn không kiên nhẫn nên chỉ đưa ống vào sâu trong miệng đứa bé mà bóp hết dịch dinh dưỡng ra trong một lần. Đứa bé bị sặc nhưng người đó cũng không vì thế mà ngừng lại, người nọ liên tục lập lại các động tác hút dịch dinh dưỡng từ túi hút chân không và cho vào miệng đứa bé, mặc cho đứa bé bắt đầu ho sặc sụa và vùng vẫy. Xong việc, người nọ rời đi, một lát sau quay lại với một chiếc khăn lông nhỏ, làm ướt chiếc khăn lông bằng nước tẩy khuẩn nồng độ cao lau lên người đứa bé sơ sinh, đứa bé vì cảm giác được đau đớn trên da mà tiếp tục gào khóc vùng vẫy. Sau khi xong việc, người nọ lạnh lùng mà quay người rời khỏi phòng mà không hề quan tâm tới đứa bé kia.

Đứa bé tội nghiệp ở trong một gian phòng chỉ toàn là máy móc, trên người chỉ có chi chít các dây kim tiêm đâm vào da thịt, không có một chiếc khăn để giữ ấm. Chỉ một mình.

kịch trường:

Stella:

-Anh ơi, tại sao anh không cứu em?

- Anh ơi, em ở đây…

- Anh ơi, em sợ…

- Anh ơi, tỉnh lại đi…họ muốn đưa em đi….

- Anh ơi, em đau quá…họ tiêm gì đó vào người em..

- Anh ơi, em đói quá….

- Anh ơi, em muốn anh…

- Anh ơi, em mệt quá, anh ở đâu rồi?

- Anh ơi…..

Darius:

-Anh ở đây, hãy đợi anh….

-Xin lỗi em, anh thật vô dụng, anh bất tài, anh không thể giải thoát cho em…

-Anh xin lỗi em, xin em tha thứ cho anh…

- Hãy chờ anh đến….

- Anh sẽ đến với em… Xin em đừng khóc nữa…

- Cảm ơn em vì đã đến bên anh…. Động viên anh… Em thật nhỏ bé…. Rất dễ thương….

- Anh không sao, anh rất buồn ngủ…. Tay anh đang run rẩy…

- Khi anh chìm vào bóng tối, anh nghe thấy tiếng khóc của em, hơi ấm của em đang dần rời xa anh…

- Xin lỗi em, anh lại đánh mất em…

- Em đang ở bên anh chứ?

- Anh xin lỗi vì tất cả….

-Anh sẽ đến tìm em….

- Hãy đợi anh….

- Anh…..sẽ không bao giờ rời xa em…vì sao của anh…

- Dù em muốn anh lặp lại điều này bao nhiêu lần đi chăng nữa, anh xin thề anh sẽ không bao giờ rời xa em.

__________________________


Nhận xét