[𝐙𝐇𝐈𝐇𝐔] Bạn có thực sự quên được người mà bản thân từng thích không?


________

1. Không phải là quên, mà là hòa giải với người mà bản thân đã từng yêu.

2. Nó nên được quên đi. Bởi vì đã bước ra khỏi cuộc sống của nhau, không còn giao lộ chung trên một con đường, không còn sự nhớ nhung, không còn sự ghét bỏ nào nữa. Thời gian sẽ chữa lành vết thương, và tùy thuộc vào mỗi người mà khoảng thời gian ấy có thể dài, ngắn khác nhau. Cho dù lúc đó có tức giận đến đâu thì sau đó nó cũng sẽ tĩnh lặng giống như mặt hồ Thanh Hải, như thể chẳng có chuyện gì cả.

Có lẽ nó đã được cất giấu thật sâu trong trái tim tôi rồi niêm phong lại không cho bất cứ ai chạm vào. Cho dù được hay là mất thì một mình tôi biết là được rồi. Đôi lúc chợt nghĩ đến tại sao lại có điểm gì đó giống như một người đã trải qua cảm giác của thế giới song song. Hóa ra vẫn còn lại đoạn kí ức này, tôi thật sự muốn nó giống như mây khói mà tan biến đi, không còn quấy rầy nhau nữa chính là niềm hạnh phúc to lớn nhất. Chúc cho mọi người ai cũng bình an và tôn trọng quãng thời gian thanh xuân đã qua.

3. Theo tôi nghĩ thì nếu thực sự quên được thì đó không phải là thích và nếu đã thực sự thích thì không thể quên được.

4. Nó còn phụ thuộc vào cách bạn định nghĩa việc thích một người là như thế nào. Nếu như nó là một cuộc tình sâu đậm thì tôi nghĩ cả đời này cũng khó mà quên được. Kể cả khi bạn yêu một người mới thì đoạn hồi ức đã qua ấy vẫn được cất giấu thật sâu trong trái tim, giống như bí mật được cất giấu ở một nhà kho và cánh cửa nhà kho đó cũng khó lòng mà mở ra được.

Điều thú vị là từ khoảnh khắc chia li thì ngày nào cũng nhớ nhung, rồi vài ba năm sau cũng dần dần ít đi.

Nhưng mỗi lần nhớ lại thì trái tim tôi lại rung động, nó vẫn rất sâu đậm.

Sau đó, những kí ức về cô ấy cũng sẽ không xuất hiện vào ban ngày nữa. Nhưng có đôi lúc vào bam đêm trong giấc mơ tôi lại gặp lại người mà bản thân mình từng yêu thương ấy. Tôi chẳng thể nhìn rõ gương mặt của cô ấy nữa, không phải là bản thân tôi không nhớ được mà là đến trong mơ cũng không đủ dũng cảm để nhìn thẳng. Không phải vì vấn đề gì khác đâu nhưng cho dù có nằm mơ cũng không muốn khóc. Vì kể cả trong mơ tôi cũng muốn dành cho cô ấy một ấn tượng tốt nhất.

Tôi đã từng yêu sâu đậm đến thế, cho dù sau này chẳng thể đi tiếp cùng nhau thì chúng ta cũng đã từng thuộc về nhau.

Chúng tôi không hề cảm thấy hổ thẹn về điều này, chúng tôi ở trong quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ đã dành cho nhau những điều tốt nhất của bản thân.

Nhưng cho đến cuối cùng thì chúng tôi vẫn thua cuộc trước thực tế. Tôi chỉ có thể tự trách mình rằng bản thân đã không nỗ lực làm việc hơn, cũng không cố gắng hết sức để bảo vệ thứ tình cảm ấy. Từ một nơi sâu thẳm trong trái tim tôi mong rằng cô ấy sẽ luôn khỏe mạnh. Cho dù trái tim tôi không muốn nhưng tôi vẫn vui vẻ.

5. Bạn có quên được bố mẹ, người nhà, bạn bè thời thơ ấu, đồng nghiệp không? Nhất định là không rồi. Từ khi bạn thích một người, coi người ta như thể người nhà thì làm sao mà quên nổi đây? Cái mà bạn gọi là “quên”, chẳng qua là thả lỏng bản thân, hạ thấp tầm quan trọng của người ấy trong trái tim của bạn, theo thời gian mà xoa dịu kí ức của bạn về người cũ, tạm thời niêm phong nó lại. Nhưng khi mà bản thân bạn sẵn lòng muốn nhớ lại thì kí ức đó sẽ ùa về trong giây lát mà thôi.

6. Thời gian thực sự có thể khiến cho bạn quên đi bất cứ ai, cho dù bạn đã từng yêu bao nhiêu người đi chăng nữa.Tôi cùng mối tình đầu phân phân hợp hợp cũng ở cạnh nhau được bốn năm rồi. Lần đầu tiên chia tay xong tôi đã đau khổ như thể không thiết sống nữa, nhiều khi đang ăn lại nghĩ về anh ta rồi đột nhiên bật khóc đến nỗi không thể là chính mình nữa.Tôi thật sự đã từng rất yêu anh ta, yêu đến mức khiến cho tôi có cảm giác kiệt quệ sự nhiệt tình đối với mọi thứ. Tôi cũng đã tưởng rằng anh ta là người duy nhất tôi yêu trong cuộc đời này và rồi chúng tôi sẽ cùng nhau hạnh phúc đến tận lúc đầu bạc răng long. Nhưng mà sau đó thì sao? Sau đó tôi vẫn chẳng thể buông bỏ anh ta, tôi vẫn chưa thể quên đi được hình dáng của anh ta như thế nào.

____


 

Nhận xét