[𝐙𝐇𝐈𝐇𝐔] Lên đại học rồi mới thấy nó không lí tưởng như mình nghĩ thì sao?
________________
________________
1. Từ từ bạn sẽ nhận ra một khía cạnh khác của thế giới này. Thật ra thì thế giới vẫn là thế giới đó thôi, chỉ là bạn sẽ phải va vấp với nhiều thứ hơn. Tôi thấy rằng trưởng thành là một quá trình mà trẻ em sẽ thất vọng từng chút một. Khi mà sự thất vọng trong chúng ta đạt đến một mức độ nhất định thì sẽ trở thành người lớn. Tuy nhiên, khi chúng ta đã lớn rồi cũng có thể vì những người bản thân yêu thương mà đối mặt với sự thất vọng đó. Vì thế nên chẳng có gì to tát cả, cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì chúng ta đừng đánh mất đi bản thân là ổn rồi.
2. Cá nhân tôi thì thấy chẳng có sự khác biệt gì cả. Bởi vì trường cấp ba của tôi khá giống với trường đại học. Hầu hết mọi người đều sẽ cảm thấy sự khác biệt giữa hai môi trường học tập. Chủ yếu là vì mọi người có những cảm nhận khác nhau về việc vào đại học có dễ hay không. Hồi còn học cấp ba tôi nghĩ rằng đại học rất nhàn, hầu như chẳng bao giờ học bài, cũng không cần làm bài tập về nhà. Ngày nào cũng được chơi bời lêu lổng, ngày nào cũng được chơi game đến tận sáng sớm. Nhưng trên thực tế thì cái sự nhàn hạ mà đại học dành cho bạn là không phải học trên trường 12 tiếng một ngày, không có những bài kiểm tra hàng ngày, bạn có thể tận hưởng những ngày cuối tuần và trong ngày thì có khoảng một đến hai tiếng để giải trí. Nhưng mà nói như thế thì đương nhiên là sẽ có những mâu thuẫn rồi.
3. Có đấy, trước khi vào đại học thì bố mẹ và giáo viên của tôi đã khiến cho tôi nghĩ rằng nếu bây giờ chăm chỉ thì việc học đại học sau này sẽ rất dễ dàng, lên đại học rồi cũng không bị ai quản lí việc yêu đương nữa, khi vào đại học tôi sẽ được tự do. Nhưng mà khi tôi vào đại học rồi mới thực sự phát hiện ra rằng việc được tự do học tập không có ai thúc giục thì chỉ tạo ra thêm những kẻ lười biếng và như thể tạo ra hiệu ứng rạp hát. Có thể tự do yêu đương không có nghĩa là có thể tìm thấy người yêu. Ngày thường bạn nhàn nhã hưởng thụ cuộc sống thì cuối kì bạn sẽ khóc cho mà xem. Thôi không nói nữa đâu, tôi còn phải đi học môn Toán cao cấp đây :<
4. Đợi khi bạn tốt nghiệp đại học, sự khác biệt ở ngoài xã hội mới chính là sự khác biệt. Đời người là một quá trình không ngừng khám phá những điều mới lạ và phát triển bản thân.
5. Khi tôi còn đang ngồi trên ghế nhà trường , mục tiêu gần nhất của tôi ngày đó là phải vào được đại học vì nghĩ là đỗ đại học xong thì sẽ nhàn rồi. Nhưng vào đại học rồi thì mới là bước khởi đầu thực sự của cuộc đời. Khi còn học cấp ba, giáo viên đặt ra các quy tắc cho bạn, nào là ghi chép đầy đủ, học thuộc những công thức cố định, nào là phải nắm thật chắc kiến thức trong sách giáo khoa, chỉ cần vậy là bạn đã có thể trở thành một học sinh giỏi. Và có thể đỗ được vào một trường đại học nằm trong top đầu.
Phổ cập giáo dục sẽ kéo dài chín năm, giáo viên khi ấy sẽ đưa bạn vào một khuôn khổ nhất định khiến cho bạn cảm thấy chẳng có chút tự do nào. Vì vậy mà bạn lại càng muốn vào đại học hơn. Bởi vì cả bố mẹ và thầy cô đều nói là: “Vào đại học nhàn lắm, rồi con sẽ có được tự do của đại học”. Nhưng mà vào được đại học rồi sẽ chẳng còn thầy cô nào đưa bạn vào khuôn khổ nữa, bạn sẽ được hoàn toàn tự do. Tuy nhiên chính lúc được tự do này thì lại có rất nhiều người lại đánh mất đi phương hướng của bản thân.
Chẳng còn giống như thời cấp ba có những mục tiêu rõ ràng nữa, những kế hoạch mà người khác lập ra cho bạn đã làm cuộc sống của bạn trở nên phong phú hơn. Thời gian học đại học là giai đoạn mà nhiều người gặp phải sự mơ hồ.
Sau khi tốt nghiệp rồi đi làm, tôi phải đối mặt với việc giải quyết các vấn đề, nào là tạo ra sản phẩm, nào là tham gia sáng tạo. Sử dụng những phương pháp ghép hình được dạy hồi đi học lại càng không được. Sau khi tốt nghiệp bạn sẽ nhận ra rằng, cái thời học đại học rất muốn nhanh chóng được đi làm. Sau khi được đi làm rồi thì lại phát hiện rằng cuộc sống làm việc cũng không phải kiểu mà bạn đã kì vọng trước đây
Nhận xét
Đăng nhận xét